Theo thông tin mới nhất của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO): Hiện nay thế giới có khoảng 35,6 triệu người mắc chứng mất trí nhớ. Con số này dự kiến sẽ tăng gấp đôi lên 65,7 triệu người vào năm 2030 và tăng hơn gấp 3 lần lên 115,4 triệu người vào năm 2050.

Những dấu hiệu cảnh báo sớm và phổ biến của bệnh mất trí nhớ bao gồm:

Lặp lại: Những người bị chứng mất trí nhớ có thể lặp đi lặp lại một câu chuyện, đôi khi từng từ, từng chữ nhiều lần. Họ cũng có thể thường xuyên hỏi những câu hỏi tương tự, mặc dù những câu hỏi đó đã được trả lời nhiều lần.

Mất trí nhớ trong thời gian ngắn:

Thông thường, việc quên các ký ức cũ không là vấn đề. Bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể quên các chi tiết của một sự kiện hay cuộc đối thoại mới diễn ra, nhưng với người bị chứng mất trí nhớ, họ thường quên các sự việc quan trọng.  

Vấn đề về ngôn ngữ: Đôi khi chúng ta phải cố gắng rất nhiều để nhớ được một từ (như khi học ngoại ngữ chẳng hạn), nhưng riêng đối với người mất trí nhớ, họ có thể gặp rất nhiều khó khăn trong việc nhớ ngay cả với các từ ngữ căn bản. Cách nói chuyện của họ thường bí từ, không linh hoạt khó diễn đạt họ muốn nói gì.

Thay đổi tính cách: Những người mất trí nhớ thường sống trong tâm trạng đầy cảm xúc đau khổ, giận dữ mà không rõ vì lý do cụ thể nào. Họ có thể trở nên lãnh đạm hoặc không tham gia những việc mà họ thường yêu thích trước đây. Họ có thể trở nên nghi ngờ mội cách bất thường về các thành viên trong gia đình, hoặc lại tin tưởng một cách thái quá với những người khác.

Mất phương hướng và nhầm lẫn: Những người bị chứng mất trí nhớ có thể đi lạc ngay ở những nơi mà họ biết rất rõ như khu vực xung quanh nơi họ sống. Họ cũng có thể gặp một số vấn đề khó khăn khi làm các công việc quen thuộc và căn bản hàng ngày, như nấu ăn hoặc cạo râu…

Theo báo cáo của WHO, chứng mất trí nhớ ảnh hưởng đến người dân ở tất cả mọi quốc gia, trong đó 58% số dân sống ở các nước có thu nhập thấp và trung bình và dự kiến con số này sẽ tăng lên mức trên 70% vào năm 2050. Mặc dù chứng mất trí nhớ đang diễn biến xấu đi, vấn đề này nhìn chung vẫn chưa được quan tâm đúng mức.
 
Cho đến nay mới chỉ có 1/8 số nước trên thế giới có chương trình quốc gia nhằm giải quyết căn bệnh này. Việc thiếu chẩn đoán cũng là một trong những vấn đề lớn khi ngay ở các nước có thu nhập cao cũng chỉ có từ 20 – 50% số trường hợp mất trí nhớ được phát hiện. Khi được phát hiện, bệnh thường đang phát triển ở giai đoạn cuối. Vì vậy, khi có một trong những dấu hiệu trên cần đến cơ sở y tế để được khám và điều trị.    
Vũ Thị Thu

LEAVE A REPLY